ncv


 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Truyện ngắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
xuantienk2
Thành viên
Thành viên
avatar

Phone : 01675334356
Tổng số bài gửi : 17
Points : 39
Reputation : 0
Join date : 29/09/2010
Age : 29
Đến từ : nghe an

Bài gửiTiêu đề: Truyện ngắn   Mon Sep 26, 2011 10:40 am

Nhung là bạn gái của em. Anh quen cô ấy à?

Vinh nhìn thẳng vào Thành, cậu biết, nhìn dáng anh lặng im lọt trong bóng tối thế kia chắc chắn có chuyện không hay xảy ra.

- Sao cô ấy lại như vậy? Được rồi, nói cái gì đi, anh ngồi vậy hơn một tiếng rồi.

- Là... bạn gái của em hả? – Thành nói, vẫn để bóng tối choán hết gương mặt.

- Đúng, mới đây thôi. Nhưng có chuyện gì mà vừa nhìn thấy anh là cô ấy bỏ chạy. Có thể nói rõ đầu đuôi cho em được không?

- Xin lỗi, Vinh, để ngày mai, hôm nay không ổn rồi.

- Tại...

Vinh chợt im lặng, vì cái dáng đứng dậy liêu xiêu của Thành, quả thật là không ổn, người như anh mà cũng có lúc choáng đến đứng không vững. Khẽ thở dài, Vinh đành để những thắc mắc ấy cho ngày mai, còn Nhung, cô ấy cần một đêm yên tĩnh.

***

Cố nhắm mắt nhưng không thể ngủ được, mọi thứ lộn xộn khua trong đầu cảm giác khó chịu, mới chỉ đi một năm mà đã đổi khác thế sao, đến tình cảm ngỡ không bao giờ phai cũng chẳng còn nữa, Thành thấy như có ai vừa đấm thẳng vào mặt mình. Bước xuống sân bay sau chuyến đi dài, trong lòng còn tràn ngập vui mừng và hi vọng, vậy mà giờ đây... Anh không hiểu, sao Nhung lại thay đổi, lại gian dối anh! Bao yêu thương đã trao chẳng lẽ không là gì? Một năm trời bên Anh, dài dằng dặc như hàng thế kỉ, anh phải nén lại nỗi nhớ biết bao nhiêu để chỉ gửi một lá thư về mỗi tuần. Mặc dù những món quà Nhung gửi không kèm một dòng chữ và thưa thớt dần, nhưng anh vẫn nuôi hi vọng, vẫn tự an ủi rằng có lẽ Nhung còn bận nhiều việc khác, không có thời gian viết trả lời anh, hay, có thể Nhung giận vì anh lâu về. Vậy mà, khi ngỡ tưởng chẳng còn gì ngăn cách nữa thì anh mới hay Nhung đã thay lòng, đau đớn hơn, người Nhung chọn lại chính là em trai của anh, Vinh. Bốn chữ: “bạn gái của em’’ cứ ám ảnh, dày vò anh. Tại sao? Tại sao hả Nhung? Chừng ấy yêu, chừng ấy nhớ còn không đủ cho em sao?

Thành liếc nhìn qua ô cửa sổ, một vầng trăng khuyết lững lờ trong trời đêm không một ánh sao. Tình yêu đã không còn tròn đầy nữa.

***

Sao lại là anh và tại sao lại là lúc này? Nhung khẽ chạm vào khuôn mặt anh trong khung ảnh rồi ngước lên trời, trăng kia có biết lòng nó bây giờ đau đến mức nào. Một năm trôi qua trong nỗi mong ngóng vô vọng, anh đột nhiên biến mất, không cho nó một lí do, hay thậm chí chỉ một chút tin tức cũng không hề có. Anh có biết những ngày tháng ấy nó phải sống mà như đã chết, nhớ anh, mong mỏi những bức thư tràn ngập hơi ấm của anh dù biết... sẽ chẳng bao giờ điều đó xảy ra. Anh từng hứa sẽ mãi mãi bên nó cơ mà, chỉ là giả dối! Rồi hôm nay, cũng như khi biến mất, anh đột nhiên xuất hiện trước mắt, niềm vui hoà lẫn niềm đau quấn chặt trái tim Nhung. Chua xót hơn khi anh và Vinh lại là hai anh em ruột. Phải làm sao đây, hình ảnh anh vẫn còn in hằn thật sâu trong tim, nhưng tình cảm dành cho Vinh cũng đang lớn dần từng ngày. Nhung phải chọn ai, chọn ai để không người nào phải đau. Bỗng chốc nó trở thành kẻ bắt cá hai tay, khi trái tim chót mang hai bóng hình. Anh xuất hiện, xoá tan biết bao hi vọng về một tương lai không có thương đau của Nhung. Đồ tồi, anh tồi lắm, lúc nào cũng khiến tim nó đau, lúc nào cũng khiến nó phải bật khóc. Mưa rơi, từng hạt hoà lẫn nước mắt. Thu à, sao thu lại buồn đến thế, một năm trước thu mang anh đi cùng lệ đau, một năm sau thu mang anh về cũng với giọt lệ ấy...

Mưa vẫn không ngừng rơi, chảy thành từng vệt dài vô thức trên khung cửa kính. Tiếng mưa rơi chạm lá như tiếng cười của ai đó chợt vang lên trong anh, là kí ức ba năm trước, dù cố gắng chôn giấu đến đâu vẫn ương bướng bùng lên đến đó, mỗi nhịp nhớ là mỗi nhịp đau...

- Lại mưa, bực thật.

Thu năm ấy hay mưa bất chợt lắm, mà anh thì chẳng khi nào nhớ mang ô theo, hậu quả là cứ phải trú tạm dưới hiên nhà ai đó. Mà kể cùng kì, đợt nào mưa to anh đều vô tình dừng đúng mái hiên này, như một duyên nợ vậy. Bây giờ chắc gần chín rưỡi rồi, gió đêm lùa lạnh thật, lại thêm mưa nên con ngõ nhỏ càng vắng, chỉ có tiếng lộp độp rơi. Bất chợt xa xa nghe tiếng bước chân ai vọng lại, một cái bóng đổ dài, méo mó vì vũng nước trên đường. Anh dõi mắt nhìn theo. Cô bé, có một cô bé đang mải chạy tránh mưa dưới các mái hiên, mỗi lần tới khoảng giữa bị ướt đều kêu lên thích thú rồi cười. Nhưng gần đến chỗ anh cô bé ấy bỗng dừng lại, đưa mắt đăm đăm nhìn, nụ cười trên môi chợt tắt. Cả hai cứ đứng nhìn nhau như thế chắc phải gần 10’, không hiểu nổi cô bé đang nghĩ gì nữa, anh chứ có phải trộm đâu mà cảnh giác đến vậy. Mãi rồi cô bé mới ngập ngừng bước lại, mở cửa và bước nhanh vào, hoá ra đây là nhà cô ấy. Anh bật cười nhẹ, cô bé này thú vị thật.

Và, chẳng biết từ khi nào anh bỗng có thói quen đứng đợi dưới mái hiên ấy mỗi tối đi học khuya về, dù có mưa hay không, dù có gặp cô bé chủ nhà hay không. Đôi khi cứ nghĩ mình thật ngốc, đứng làm gì dưới hiên ấy cơ chứ, chẳng lẽ lại đi trông ngóng một người không quen, để rồi đến khi gặp cũng chỉ được thấy cặp mắt to tròn nhìn mình rồi vội vã vào nhà. Có những lần định bỏ, không chờ nữa, nhưng đã thành thói quen, rồi từ thói quen thành nỗi nhớ khi nào không hay. Buồn cười thật, một công tử như anh mà lại có thể như thế... Nhưng cuối cùng, cũng có cơ hội cho anh một lần được bắt chuyện làm quen với cô bé ấy, đó là khi nhặt được chiếc ví cô bé vô tình làm rơi do vội mở cửa vào trong như mọi khi. Anh vui mừng hẹn gặp để trả lại.

- Alô, ai đấy?

- Alô, bác cho cháu gặp Nhung với ạ.

- À, Nhung mới sang bà rồi, có gì không bác chuyển lời cho.

- Dạ, vậy bác nhắn hộ cháu chiều nay Nhung ra ngoài sân bóng để nhận lại đồ rơi. Cháu là Thành ạ.

- Ừ. Cái con bé Nhung này... Bác sẽ bảo nó. Cảm ơn cháu nhé.

- Vâng, không có gì ạ. Cháu chào bác.

Tất cả là nhờ cái ví, có nó nên anh mới biết được cô bé tên gì, cả số điện thoại nhà nữa. Trần Thị Hồng Nhung à, năm nay mới lớp 9,vậy kém anh một tuổi rồi. Không biết buổi gặp mặt này sẽ như thế nào nữa, còn có mấy tiếng mà mong chờ quá. Ừm, Nhung à...

Sân bóng vắng lặng, chiều nay không có trận nào cả, có lẽ vì sắp mưa. Anh cố tình đến thật muộn để thử tráo đổi vị trí một lần xem sao, Nhung sẽ chờ, còn anh sẽ đến, ngoài cái ví còn mang thêm một thứ nữa. Kia rồi, đã thấy cô bé đứng dưới tán cây lá vàng, nhìn về phía nào đó tìm kiếm, anh ở đây cơ mà. Ô, gió thổi, lá rụng...

- Đừng để lá vàng dắt vào tóc chứ!

Anh mở ô, che những chiếc lá rơi vô tư lên mái tóc mềm xoã dài, thích thú nhìn đôi mắt to tròn đang ngước lên anh.

- Thu..

- Hả?

Màu xanh của chiếc ô thoáng chốc bị màu vàng che phủ, chỉ còn lại những khoảng trống kì dị, đúng là tạo lên một bầu trời thu thật. Anh khẽ cười, cô bé cũng cười.

- Là anh hả?

- Ừm...

- Thảo nào... vốn không có người quen tên Thành mà.

Anh chìa cái ví ra, đưa cho Nhung, cô bé cười, đón lấy.

- Cảm ơn anh ha. Vậy... để em mời anh một bữa nem rán. Trả ơn. Được chứ?

- Nem rán, là món gì vậy, chưa có nghe qua, trong các nhà hàng cao cấp anh từng vào hình như không có món này. Mà ăn vỉa hè hả, có bị gì không?

- Sao? Đừng nói với em là anh chưa từng ăn đấy nhá! - Nhung cười thật tươi.

- Vậy thì đi.

Vì nụ cười ấy mà anh đi, để lần đầu biết đến thế nào là ăn vặt quán vỉa hè, biết đến cái không khí ồn ã mà thân mật của những người nơi đây, biết đến một cô bé nói thật nhiều, ăn cũng rất nhiều và cười lại càng nhiều. Từ bao giờ nhỉ? Chẳng biết nữa, có thể là lần đầu gặp trong đêm mưa, có thể từ cái lần nói chuyện đầu dưới tán ô “trời thu’’, cũng có thể là lần đi chơi đầu chạy bở hơi vì hái trộm táo mà...mà anh đã thích Nhung mất rồi. Nhẹ nhàng và tự nhiên, cô bé ấy cho anh biết thế nào là tình yêu đầu đời, êm dịu với từng tiếng cười trong trẻo. Vẫn còn nhớ lần anh lấy hết dũng khí để tỏ tình, rủi sao, vừa lắp bắp xong ba chữ: Anh thích em, thì bị một quả bóng đáp thẳng vô mặt. Vừa ngại vừa đau anh vội đứng dậy, giá mà được thấy bộ dạng của chính mình chắc anh hiểu vì sao Nhung lại cười đến chảy cả nước mắt ra thế. Nhưng rồi cuối cùng Nhung cũng đồng ý, không phải ngay khi đó mà ở trong bệnh viện. Anh đã từng lo đến mức tưởng chết đi khi hay tin Nhung bị tai nạn, đứng ngoài phòng cấp cứu chờ mà tim anh như thắt lại từng cơn. May mà Nhung qua khỏi cơn nguy kịch nhờ được đưa đến bệnh viện kịp thời bởi một ai đó, tiếc là người ấy đã bỏ đi, không kịp nhận lời cảm ơn. Và rồi, anh đã tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để Nhung phải tổn hại vì bất cứ lí do gì, nhất là vì anh.

Nhưng, có lẽ bây giờ anh không thể thực hiện được lời hứa nữa rồi, vì Nhung đã rời xa vòng tay anh. Mỗi lần nghĩ tới mà con tim lại nhói lên. Chẳng lẽ tình đầu chỉ như thế thôi sao?... Nhưng anh cần một lí do, một lí do để biết vì sao mình bị bỏ rơi... Mưa, mưa có thấu cho anh không mưa?...

Mưa thật vô tình, mặc cho Nhung buốt lạnh vẫn cứ rơi. Mưa làm Nhung nhớ những lúc bên anh, được anh ân cần chăm sóc. Ngay từ lần đầu gặp anh, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nó đã thấy được sự yên bình ánh lên trong đó. Những lần gặp nhau anh không nói nhiều, nhưng, Nhung biết anh luôn dõi theo nó mọi lúc mọi nơi. Anh vốn là người luôn khiến người khác có cảm giác ấm áp khi ở bên, vì những lời nói và cử chỉ của anh tràn ngập yêu mến từ tận đáy lòng. Cũng vì vậy, hơn một lần Nhung giận anh, nó ghen tị. Làm sao không ghen được cơ chứ, một người đẹp trai lại hết lòng vì người khác như thế có thể khiến bất cứ ai xiêu lòng, thậm chí có lần nó còn nghi ngờ cả Thư, đứa bạn thân duy nhất. Nó thật ngốc, hay chính vì thích anh khiến nó thành kẻ ngốc. Ngốc nghếch khi đã dựa dẫm quá nhiều vào anh, nhận lấy quá nhiều yêu thương từ anh, để rồi khi anh biến mất nó tưởng không sống nổi. Ngốc nghếch vì chờ đợi mà tự biến mình thành con bé sống không cần biết ngày mai. Ngốc nghếch khi cố gắng khép lòng lại với bất cứ ai. Chỉ đến khi... đến khi Vinh xuất hiện. Nhưng... làm sao, nó phải làm sao, ai chỉ giùm nó! Mưa ơi, mưa thật sự muốn nó đớn đau đến thế hả mưa, mưa quả thật vô tình quá!

***

- Có thể gặp anh được không?

- ....

- Anh nghĩ hai chúng ta có chuyện phải nói.

- ....

- Được rồi... Tại ghế cũ nhé! Anh chờ.

Cúp máy, Nhung khẽ nhắm mắt. Gặp rồi thì sao? Gặp liệu có thay đổi được gì hay không?... Nhưng, dù sao cũng nên gặp một lần để sau này không phải hối hận. Ghế cũ... thật đau xót.

Chậm từng bước dưới những tán cây giờ xơ xác lá, Nhung khẽ gạt những giọt nước mắt chực rơi khỏi đôi mi, kỉ niệm ngọt ngào biết bao nhiêu, giờ đắng cay biết bao nhiêu. Con đường này vẫn luôn là con đường kết thúc mọi buổi đi chơi của anh và Nhung, và rồi 5 phút trước khi chia tay, nó phải đòi ngồi bằng được trên chiếc ghế đá mà ai đã vô tình khắc hình trái tim lên đó. Riêng hai đứa, ngồi và chỉ ngồi thôi, không nói gì, để có thể ghi nhớ ngày hôm nay, dù vui, dù buồn, nhưng, nó có anh cũng như anh có nó, vậy là một ngày hạnh phúc. Còn hôm nay đây, chỉ mình anh bước đi, đến và ngồi xuống, chỉ mình nó bước đi, lặng lẽ và ngồi bên. Nhung không dám nhìn thẳng vào anh, vì nó biết, anh đang nhìn nó, ánh mắt ấy... sẽ làm tim nó đau.

- Sao lại là Vinh? – Anh lên tiếng, và nó cũng trả lời lại bằng một câu hỏi.

- Sao lại ra đi...

Nhung ngập ngừng, mím thật chặt môi.

- ... không một lí do...

- Sao lại thay đổi?

- Sao không tin tức?

- Sao lại quên?

- Sao lại bỏ?

- Sao... – Thành chợt bật dậy rồi lại ngồi xuống, anh ôm mặt, khó nhọc nói ra 4 từ cuối. - ... không còn yêu anh...

- Vì ai? Vì anh, vì em? Chẳng còn quan trọng. Em chỉ muốn biết anh có còn thích hay không?

Anh ngỡ ngàng quay sang Nhung, câu hỏi ấy đáng ra phải là của anh.

- Vậy là có ý gì?

Nhung không chịu được nữa, nó bật khóc, đến bây giờ mà anh còn giả bộ sao.

- Còn gì nữa. Chẳng phải anh muốn chia tay nên đã ra đi không một lời hay sao. Trong lòng anh vốn không hề có em...

- Cái... cái gì? Ra đi không một lời? Em vừa nói cái gì?

- Đủ rồi đấy! Em biết thừa rồi, suốt một năm đằng đẵng không một bức thư, không một tin nhắn, thậm chí đến một chút tin tức từ anh cũng không có. Thời gian qua anh ở đâu, làm gì? Anh nói đi, đó có phải vì không muốn bên em không? Hả?

- Không một bức thư? Anh... Sao có thể chứ? Tuần nào anh cũng gửi về mà.

- Gửi về sao em không nhận được. Đừng có chối nữa, thà anh nói ra còn hơn.

- Nhưng trước khi sang Anh anh có viết thư gửi lại rồi cơ mà. Còn quà, những món quà em...

- Đừng biện minh nữa. Em không muốn nghe, hoàn toàn không muốn nghe.

- Đó là sự thật. Anh thề.

- Thề? – Nhung cười chua xót - Thề vẫn muốn lừa dối em à? Anh, quả thực....

- Không! Nghe anh nói đã. Ở đây có hiểu lầm, nghe anh đã.

Nhung gạt tay anh, đau đớn lắc đầu. Hiểu lầm...hiểu lầm, nếu có chỉ là sự lầm tưởng của riêng nó mà thôi, nó cứ ngỡ anh sẽ về đây với một lời xin lỗi,....chứ không phải biện minh như thế này.

- Chắc chắn có sự nhẫm lẫn. Em nói không nhận được thư của anh, điều đó... điều đó là không thể.

- Ý anh là em cố tình không nhận chứ gì. Không biện minh được anh lại đổ hết lỗi lên đầu em à? Một năm, nó thay đổi anh... à không, tự anh đã thay đổi quá nhiều, không còn là một Thành em từng rất thích nữa...

Nhung toan bỏ đi nhưng anh cầm tay kéo lại, cố gắng giải thích cho nó hiểu.

- Em hiểu lầm rồi, ý anh không phải thế. Ý anh là có thể thư ấy bị thất lạc, hoặc... vì bất cứ lí do gì mà nó không đến được với em.

- Anh còn nói. Được rồi, thư không được sao anh không gọi điện, còn email, tin nhắn yahoo. Thiếu gì cách để liên lạc với em.

- Anh có gọi nhưng không được, còn địa chỉ email bị xóa đi rồi.

Nhung chợt khựng lại, đúng là ngày anh biến mất cũng là ngày nó chuyển nhà, để tiện cho công việc của bố, vì thế đường dây điện thoại cũng đổi luôn. Còn nick yahoo, trước đó vài ngày đã bị ai đó cài bom làm hỏng rồi. Nhung khẽ nhìn anh, nó thấy một ánh mắt quen thuộc và đôi tay run run mỗi khi anh muốn phân trần điều gì, và...những lúc đó anh đều không có lỗi. Còn lần này.... liệu nó có thể tin anh được nữa không? Không được rồi, ngay lúc này đầu óc nó rối tung, chẳng thể phân biệt được đâu là đúng đâu là sai, nó cần thời gian để suy nghĩ.

- Em... thật... bây giờ...

- Đừng trả lời ngay, cứ từ từ nghĩ, chỉ cần em chịu nghe anh là được rồi.

Vẫn là quan tâm nó như thế, chẳng bao giờ anh khiến nó bận tâm quá nhiều. Có phải nó đã sai, đã trách nhầm anh? Khẽ nhắm mắt, Nhung cảm thấy khó chịu...với chính bản thân mình. Giờ nó chỉ muốn...

- Về đi, và nằm xuống, Nhung. Anh biết em đang khó xử, đừng cố gượng nữa. Anh sẽ để em yên tĩnh vài ngày, cả Vinh cũng vậy, khi biết chuyện hẳn nó sẽ rất sốc.

Nó ngước nhìn anh, cảm ơn vì anh đã hiểu cho nó lúc này... cảm ơn, vẫn chỉ biết nói thế thôi. Rồi Nhung lặng lẽ quay về, dù không muốn nó vẫn phải nghĩ, vì sao, vì sao nó không nhận được dù chỉ một bức thư của anh, nếu sự thật đúng như anh đã nói. Thất lạc? Không thể nào, nếu chỉ một lần còn hiểu được. Hay, bị mất? Nhưng làm sao mà mất, ai lại đi ăn cắp thư, chỉ trừ phi...trừ phi người ấy... muốn chia rẽ anh và nó. Có thể không? Là tình địch của nó à? Hay là mẹ, bố, hoặc Thư? Không phải, họ chẳng có lí do gì để làm chuyện đó cả, họ quý anh mà. Ừ, cứ coi như biết được thủ phạm thì có giải quyết được gì không, vấn đề bây giờ là ở nó, nó phải chọn, anh, Vinh, không ai cả. Đứng trước ngã tư này nó thấy hoảng loạn thực sự, dù đi bất cứ ngả đường nào đều có người phải đau khổ. Làm sao đây, khi tất cả đều mong chờ ở nó. Cái đầu, cái đầu muốn nổ tung ra mất, cần phải có ai đó giúp nó giải toả, chỉ cần một người có thể lắng nghe nó thôi. Thư.




- Sao cơ? Anh... anh Thành về rồi? Mày không nói dối tao chứ?

- Ừ, còn điều nữa...

- Hả? Anh em? Ruột ấy hả?...

Thư lặng im bên đầu dây kia, có vẻ nó cũng bất ngờ không kém Nhung.

- Điều khó hiểu ở chỗ...

- Gì? Anh ấy bảo có gửi thư về, trong khi mày lại không nhận được lá nào. Chuyện này... nực cười thật... và mày tin anh ấy?

- Tao tin...

- Sau một năm như vậy á? Mày có nhẹ dạ quá không Nhung? Thật tình, bỏ đi rồi quay về với lời biện minh mơ hồ ấy.

- Vậy mày nghĩ anh ấy bịa ra để lừa tao?

- Không, ý tao... mà đúng thế đấy. Tao... tao... không thể tha thứ cho kẻ làm bạn tao tổn thương suốt một năm dài được... Không, không thể, mày phải cảnh giác Nhung ạ.

Ý gì vậy, mọi lần Thư đều bênh anh chằm chặp cơ mà, có cần phải tỏ thái độ đến mức ấy không? Khẽ nhăn trán, nhưng Nhung cũng chẳng bận tâm nhiều, có thể Thư thật tình lo cho nó.

- Mày bảo tao phải làm sao bây giờ? Chọn ai? - Nhung che miệng, nó lại sắp khóc rồi, sao cứ mỗi lần nghĩ tới là nó thấy khó chịu đến vậy. Thư cũng khẽ thở dài, con bạn nói câu cuối rồi cúp máy.

- Sáng mai, để sáng mai đi, tao sẽ gặp mày, còn bây giờ nói điện thoại bất tiện lắm. Mà mày cũng đừng khóc nữa, một Nhung mạnh mẽ đâu rồi!

“Mạnh mẽ”, mày bảo làm sao tao mạnh mẽ được đây hả Thư, giữa anh và Vinh tao không thể quên một ai, nhưng cũng không thể chọn một ai. Có phải tao tham lắm không? Ông trời, chính ông trời đã đẩy tao vào hoàn cảnh trớ trêu này. Có gì giúp tao với, giúp tao với Thư ơi.... Tao mệt lắm...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Truyện ngắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ncv :: Gạo "8" Xóm Nhà Lá-
Chuyển đến 
Make hay while the sun shines.
Tra từ nhanh:
Từ cần tra:
© xomnhala.cuibap.vn

Lượt truy cập
tv7_2005