ncv


 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 truyện ngắn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
xuantienk2
Thành viên
Thành viên
avatar

Phone : 01675334356
Tổng số bài gửi : 17
Points : 39
Reputation : 0
Join date : 29/09/2010
Age : 29
Đến từ : nghe an

Bài gửiTiêu đề: truyện ngắn   Mon Sep 26, 2011 10:39 am

Nhung nằm phịch xuống giường, mắt nhìn trân trân lên sàn nhà, sáng đi hí hửng bao nhiêu tối về ỉu xìu bấy nhiêu. Thua cú này đau đến xương tuỷ, bao năm xông pha chiến trận chưa bao giờ nó phải cúi đầu, vậy mà bây giờ... Mà kể cũng vui, lâu lâu gặp kình địch còn có dịp để mài giũa tinh thần chiến đấu, chứ cứ để nó mốc meo một góc thì... còn gì là Nhung nữa. Đang mải suy nghĩ thì chợt có chuông điện thoại reo, nó vội lăn qua một bên giường nhấc máy.

- Tao biết chuyện rồi Nhung ơi. Đáng đời mày, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cho chừa cái tật làm càn.

Giọng Thư bên kia đầu dây, coi bộ thấy Nhung thế này nó hả dạ lắm, thì ai bảo Nhung lại đi tạo điều kiện thuận lợi cho việc mai mối của nó.

- Con ôn, tại mày từ đầu đến cuối cả, không phải vì nể mày tao đi gặp hắn thì làm gì có chuyện thế này. Xong vụ này xem tao xử mày ra sao.

- Thôi, giữ mấy lời ấy cho riêng mày, chính mày mới sắp phải lên thớt, tao tin thằng Vinh thừa “tài” để trấn áp mày.

Đáng ghét thật, Thư lại còn nhấn mạnh chữ “tài” nữa chứ.

- Để xem ai mới phải trấn áp ai.

- Ừ, tao chờ tin tốt của mày nhá!

Cúp máy, "lửa hận thù" lại hừng hực trong Nhung, tối nay nó cần phải vắt óc xem có "chiêu" nào hiểm độc không. Đang cắn móng tay suy nghĩ thì lại có chuông reo, nó nhăn nhó nhấc máy:

- Lại chuyện gì nữa đây? Mày tính công kích tao cả tối hả Thư?

- Ừ, sẽ còn dài dài chứ không chỉ một tối thôi đâu.

Nhung giật mình, không phải Thư, giọng con trai, hắn lại còn cười nữa chứ.

- Xin lỗi, ai đấy?

- Gặp OX mà sao BX hỗn thế?

Vinh “tài”, cái tên khỉ này!

- Cái gì mà "ông xã" với chả "bà xã" hả? Tôi với cậu chỉ là giả, giả thôi, hiểu chưa?

- Không cần biết, giả hay thật cũng là bạn gái của tôi.

Nhung nén giận, cãi nhau với tên này đến sáng mai, tốn điện.

- Có gì, nói mau đi, còn xuống ăn cơm.

- Sáng mai tôi đến đón đi học, nhớ chờ đấy.

Bày vẽ, nó sẽ "ừ" nhưng còn lâu mới chờ, cho hắn leo cây... hái dưa bở.

- Được rồi. Sớm vào đấy, tôi không chờ lâu đâu.

- Biết nghe lời thế là ngoan lắm đấy BX. Ăn ngon nhá!

Vinh cúp máy rồi Nhung còn dứ dứ lầm bầm mấy câu: ngày mai sẽ vui lắm đây. Giờ thì xuống ăn cơm nào.

***

6h sáng. Ngó trái, ngó phải, ngó trước, ngó sau, không thấy Vinh đâu, Nhung mỉm cười đầy mưu mô rồi len lén chạy một mạch khỏi nhà. Sáng nay nó cố dậy thật sớm, không đợi Thư sang đón như mọi khi mà quyết định chạy đến trường một mình, vì nó biết làm như thế sẽ có kẻ bị hố.

- Đáng đời hắn. Ha ha ha...

Đến một góc khuất, Nhung dừng lại, đảm bảo không có ai nó cười vang ba tiếng rồi thản nhiên thả bộ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không vui được lâu, nó chợt có cảm giác bị theo dõi, trong con hẻm vắng vẻ này thỉnh thoảng lại có tiếng giày rất khẽ vang lên, Vinh, hay... tên bắt cóc, có thể là... dâm tặc. Không ổn rồi, sáng tinh mơ thế này làm gì có ai đi ngang mà hét lên, nó lại không mang theo cái gì có thể phòng thân, à, trong túi có cái trâm cài đầu tương đối nhọn, có thể dùng được. Nhung thủ sẵn tay vào túi áo khoác, bước nhanh hơn mong sớm ra đường cái. Bất chợt nó khựng lại, phía kia của con hẻm lại có một tên nữa, chết rồi, bọn này định quây nó, làm sao bây giờ, thẳng không xong, lùi cũng chẳng được, đành liều vậy. Nhung hét lên rồi nhằm thẳng mà chạy, hai tên theo nó cũng lập tức siết chặt vòng vây. Gần chạm mặt tên phía trước, nó rút cây trâm ra đe doạ.

- Vào đây, chúng mày vào đây, tao đâm lòi mắt ra.

Nhưng chúng vẫn không dừng lại, và chỉ bằng vài động tác nhỏ đã khoá được tay Nhung. Mặc con bé hét lên chúng vẫn thản nhiên vác nó trên vai, đi một đoạn, cuối cùng thì nhét nó vào một cái xe ô tô.

- Thả tao ra, bọn khốn chúng mày, định làm gì tao hả?

- Định đưa cậu đến trường, tôi có nói cậu chờ mà, phải không?

Nhung trợn tròn mắt, há hốc miệng, cái tên Vinh này từ đâu chui ra vậy, không dưng xuất hiện ở đây. Nó lắp bắp, không nên lời:

- Cậu... làm sao... còn mấy tên kia...

Vinh quay sang nó, nhìn đầy "xảo quyệt":

- Tôi biết ngay, làm gì có chuyện cậu đồng ý dễ dàng như thế, với cậu, không dùng biện pháp mạnh không được.

Nhung lại thua rồi, nó đã đánh giá Vinh quá thấp.

- Nhưng....

- Phải, với tôi tiền không nghĩa lí gì, nhớ chứ?

Ý là tất cả, cái xe này, mấy tên đô con kia, đều là của Vinh hết hả? Vậy có nghĩa hắn giàu và Nhung đã không nhầm. Nhưng tại sao hắn lại mặc mấy bộ đồ không cùng đẳng cấp đó, lại còn giả bộ mình không phải đại công tử nữa.

- Này, vẫn biết tôi đẹp trai và nhìn thì không đánh thuế, nhưng cũng nên có duyên tí chứ, chằm chằm suốt như vậy là khiếm nhã, dù đó có là cái nhìn ngưỡng mộ.

Cái gì, hắn đang tự kiêu đó hả, sao mà hợm hĩnh thế!

- Ê, có cần soi gương nhìn lại mình không hả, cậu tưởng mình là minh....

- Xuống xe!

- Hả?

- Bảo làm thì làm đi.

Chẳng kịp để Nhung hiểu mô tê gì Vinh đã đẩy nó ra ngoài một cách thô bạo, đã đến trường đâu mà dừng xe vậy.

- Từ đây đi bộ được rồi.

- Nhưng còn xe...

- Đi thôi!

Không ngần ngại, Vinh liền khoác vai nó kéo đi. Cái tên này, bị gì nữa không biết? Nhung nghĩ rồi tự mỉm cười. Mặc dù đã mấy lần vùng khỏi Vinh nhưng không được, hắn... ôm chặt quá, mãi gần đến cổng trường mới chịu buông tha cho đôi vai bé nhỏ của nó.

- Đi sớm thế chắc chưa ăn sáng hả? Ăn gì thì chọn đi.

Nhung nheo mắt lườm, mời mà cộc lốc vậy hả, nhưng không sao, ăn miễn phí mà.

- Tất!

- Dù biết cô kì quái nhưng cũng không nên ăn vớ của người khác chứ. Ghê quá.

- Tôi bảo tất cả, nghĩa là bánh mì, xôi, bánh cuốn, bún, xúc xích nướng, ăn hết, đồ thiểu năng!

Nói rồi nó chẳng thèm để ý biểu hiện của Vinh, quay ngoắt vào hàng bún, sang quán bánh mì, tới hàng xôi, cuối cùng là hạ cánh nơi bán bánh cuốn. Hôm nay được đà thả phanh, Nhung ăn như chưa bao được ăn, bù cho mọi lần chỉ được mỗi cái bánh mì do kinh tế quá eo hẹp mà vẫn phải chiến đấu tới tận trưa. Chà chà, đi cạnh đại gia có khác, chẹp!

- No! Rồi, vào trường thôi, sắp trống rồi!

Nhung lại tung tẩy bước đi như chưa hề cho cái gì vô bụng, Vinh nhìn theo mà muốn bệnh, sao cô ta có thể ăn hết bằng ấy thứ được nhỉ, siêu nhân. Lắc đầu đứng dậy rồi cậu cũng bước theo Nhung, ngồi nhìn cô ấy ăn mà no cả bụng.

Và đúng như những gì thoả thuận, đã có một bức thư khác thay cho bức sướt mướt hôm qua để thông báo việc Vinh quay lại với Nhung khi đã nhận ra “tấm chân tình” vẫn hơn tiền bạc. Nhưng, để triệt để không còn ánh mắt nghi ngại nào nhìn Vinh nữa, hắn còn buộc Nhung phải ra mặt, kề kề hắn như một đôi thật sự. Đây đúng là ngày tồi tệ nhất mà Nhung từng trải qua, nhận lấy hàng tá cái nhìn xét nét rồi cả rổ lời bình phẩm, thế mà vẫn phải tươi cười với bất cứ ai để chứng tỏ mình... thật sự hạnh phúc khi tình yêu trở về, đó còn chưa kể một đống câu hỏi công kích từ lũ bạn cùng lớp nữa. Nản, nó thấy cực kì hối hận về quyết định của mình, mà giờ nghĩ kĩ thì kết quả này với việc Nhung không nhận lời làm bạn gái (giả) của Vinh cũng có khác gì nhau đâu, cuối cùng thì nó vẫn phải ra mặt. Ôi trời, nó lại bị chơi một vố nữa rồi, bị Vinh quay cho không biết cái gì là đúng cái gì là sai. Sao tự dưng nó ngu thế nhỉ?... Muốn khóc mà sao cái miệng cứ cười toe, muốn giận mà cứ thấy ngộ ghê, hình như Nhung vừa tìm thấy cái gì đã mất từ lâu rồi, gì nhỉ, à biết rồi, nhưng không nói đâu, vì... nó chờ, chắc là không lâu nữa.

***

- Nhung ơi! Dậy đi, người ta đến đón kia kìa!

Chùm chăn, bịt gối, nó nhất quyết không chịu dậy, mặc mẹ có gọi thế nào đi nữa.

- Cái con bé này, có dậy không thì bảo?

- Á, sao mẹ đánh con!

Nhung nhăn nhó vừa xoa xoa bên tay bị mẹ véo, đau chết được.

- Dậy, để thằng bé đứng dưới chờ cả tiếng đồng hồ vậy hả?

- Mẹ sao vậy, con đã bảo không đi mà, tự dưng lại xin nghỉ học thêm bắt đi mấy cái vớ vẩn ấy.

- Nghỉ một buổi không chết, học lắm cũng phải xả stress chứ, lũ tụi bây chả suốt ngày kêu không được nghỉ còn gì.

- Nhưng con không muốn, nhất là với hắn.

Vừa dứt lời, Nhung đã gặp ánh nhìn "toé lửa" của mẹ, thật chưa bao giờ thấy bà mẹ nào như vậy, ai đời lại xin nghỉ cho con gái để nó đi... hẹn hò bao giờ. Hết chịu nổi, không một ai đứng về phía Nhung cả, mọi người cứ bênh Vinh chằm chằm là sao, nói kiểu gì cũng bị nạt là: mày một vừa hai phải thôi, nó tử tế thế lại còn... Tử tế cái gì cơ chứ, hắn chỉ phô nụ cười ngây ngô và bộ mặt thật thà với những con nai như mẹ nó, Thư và... tất cả mọi người thôi, chứ sau lưng thì cái quái của hắn mới bộc lộ, mà những lúc như thế lại chỉ có Nhung hứng chịu. Hôm nọ còn đòi chủ nhật này đi chơi nữa chứ, biết rõ Nhung sẽ từ chối nên hắn mới đánh vào hàng phòng thủ của nó, bỏ hẳn một ngày để lon ton theo mẹ nó, phụ giúp đủ thứ việc (từ đi chợ, nấu cơm, thu nhà đến giặt quần áo), với mục đích thuyết phục mẹ. Tên này dùng toàn chiêu độc, còn chưa kể không biết hắn cho Thư cái gì mà tối qua nó tí tí lại gọi điện bắt Nhung phải đi. Ước gì có bố ở nhà, kiểu gì bố cũng sẽ ủng hộ nó.

- Được rồi, con đi là được chứ gì, mẹ thật là....

Một cách miễn cưỡng nó bước vào nhà tắm, cố gắng đánh răng rửa mặt thật lâu, thay quần áo thật chậm rồi mới chịu xuống nhà. Vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Vinh đứng đó, bên hai chiếc xe đạp, vẫy tay chào lia lịa, cái bản mặt hắn dù có đẹp trai đến mức nào Nhung vẫn cứ ghét, ghét cay ghét đắng là đằng khác. Đóng cổng đánh ầm, Nhung cố tỏ ra vẻ khó chịu, lầm bầm rủa mong sao Vinh cụt hứng mà thay đổi ý định, nhưng càng làm thì hắn lại càng cười, là cố tình không hiểu hay không hiểu thực sự nữa.

- Không phải ô tô hả? - Với hi vọng mỏng manh, Nhung vẫn cố gắng tìm mọi lí do để càu nhàu.

- Uhm, đi xe đạp cho thân thiện với môi trường. Lên xe đi!

Nhung xì một hơi rõ dài dù trong lòng rất thích, đi ô tô khó chịu lắm, nó luôn tránh nếu có thể. Rồi cả hai mỗi đứa một xe đi sát bên nhau, Nhung càng nhăn nhó bao nhiêu thì Vinh lại càng hí hửng ra mặt bấy nhiêu.

- Chả lẽ cứ đi lòng vòng đánh bóng mặt đường thế này à?

- Vậy đi đâu cậu chọn đi.

Vinh lại cười, thần kinh của hắn có vấn đề hả! Nếu vậy thì phải cho hắn biết thế nào là hối hận khi mời Nhung đi chơi.

- Được rồi, siêu thị bách hoá.

Vẫn cười, tên này ngố chắc, có biết âm mưu của Nhung là gì không vậy... Nhưng, chắc Nhung không biết chính nó mới là kẻ bị rơi vào âm mưu của Vinh, một âm mưu đầy... ngọt ngào. Vậy cùng xem cuối cùng ai là người chiến thắng.

- Chỗ nào trước đây?

- Ừm, xem nào, đã vào đây thì phải mua sắm, mà muốn mua thì... vào cửa hàng quần áo.

Nếu muốn đốt tiền nhanh nhất thì bạn nên tiến thẳng vào hàng, không cần nhìn giá, cứ bộ nào thấy ưng mắt, có vẻ đắt đắt một tí là chọn. Mà dĩ nhiên đã có quần áo đẹp thì cần phải có một đôi giày tốt, thì cứ đôi nào xì-tai hàng hiệu là lấy, bảy đôi cho mỗi ngày trong tuần, thế mới đã. À, còn nữ trang thì sao nhỉ? Không có gì, hàng trang sức đâu có thiếu, hãy tự do chọn cho mình một chiếc nhẫn, nếu còn trẻ và năng động (như Nhung chẳng hạn) thì đồ bạc có đính kim cương là tuyệt nhất. Còn mũ và ví tiền? Cứ quơ đại một dãy hàng nào đó là được, về dùng dần, trong này cái nào mà chẳng đẹp. Xem nào, ngắm từ đầu đến chân, cái gì cũng xài toàn đồ hiệu rồi, ấy, còn tóc thì sao, phải đổi kiểu nào cho hợp với phong cách của bạn chứ, nghịch một chút có lẽ hợp với Nhung hơn. Mua luôn mấy cái cặp tóc long lanh đá quý thì ổn rồi. Bây giờ, người sành điệu thì cũng nên dùng đồ hợp với đẳng cấp, điện thoại Vờ-tu này, Ipod nghe nhạc này, cần nữa thì thêm cái laptop, nhưng có lẽ nên thôi, vì đói rồi. Ờ, trong này đâu thiếu đồ ngon mà thường thì có mơ cũng chẳng dám đụng tới, vậy lần này đi cùng đại gia cứ xả láng đi, ăn cho đã. Và Nhung đã thực hiện đúng như thế, mục đích của nó là phải làm cho Vinh méo mặt vì tiền mà, để hắn sợ luôn, lần sau cấm gặp lại nó nữa. Ấy thế mà có những lúc lén nhìn Vinh, nó vẫn thấy cậu ta cười, một nụ cười không hiểu sao lại khiến lòng Nhung nổi lên cảm giác là lạ. Cuối cùng kế hoạch của nó đến phút chót lại đổ vỡ, lúc trả tiền mặt, Vinh không những chẳng méo lại còn cười rạng rỡ hơn, vì... cả cái siêu thị rộng lớn này là của nhà hắn.

- Cậu ghi địa chỉ nhà cho nhân viên đưa hàng của siêu thị đi, tôi ra ngoài chờ.

- Ừm.

Nhung nhìn theo dáng Vinh bước đi, nó cảm giác nét nghênh ngang thường ngày của cậu ta bỗng chốc biến mất. Có phải vì nó không? Nó đã tiêu quá nhiều tiền, hay...

- Xin lỗi, cô đọc địa chỉ nhanh cho.

- À vâng, số nhà... đường...

Bất giác Nhung nhìn ra ngoài cửa, thấy Vinh đang cười rất tươi nhận lấy gói tăm của một thằng bé và đưa trả nó tiền, chắc chắn là hơn rất nhiều giá trị thực của món đồ. Cậu ta xoa đầu nó, đưa tay lên môi khẽ "suỵt" khi thằng bé có ý định đưa lại số tiền thừa. Rồi cả hai cùng cười, rạng rỡ. Nhung bỗng nhận ra nó vừa đánh mất điều gì.

- Xin lỗi, có thể...

Đi hết cái siêu thị rộng thênh thang này mà cũng hết gần một ngày, đến khi về thì đã là chiều muộn rồi, ngoài kia nắng đang dần tắt. Nhung và Vinh dắt xe đạp bên nhau, chậm từng bước trên vỉa hè, trái ngược hẳn với dòng người hối hả dưới lòng đường kia. Gió thu thổi về se se lạnh, có vài chiếc lá vàng nô đùa chạy ngược với bước chân.

- Không hối hận chứ hả? – Vinh bỗng quay sang hỏi, trên môi nở nụ cười ấm áp. – Đưa tất cả mấy món đó vào quỹ từ thiện của siêu thị?

- Nếu nói là không thì là nói dối, căn bản vì vẫn luôn ước được sở hữu những món đồ như thế. Nhưng thà vậy còn tốt hơn.

- Sao lại tốt hơn? – Vinh cố vặn dẫu biết Nhung không hề muốn nói.

- Vì... làm thế là có lỗi với nhiều người, không phải ai cũng có tiền. Vả lại, đó không phải là tôi.

Vinh khẽ quay mặt đi mỉm cười, Nhung ngó theo nhưng không hiểu, tự dưng lại cười.

- Đi ngắm hoàng hôn chứ? - Bất giác Vinh hỏi.

- Ở đâu?

- Ở sông, trên triền đê.

Nhung nhăn mày, tên khỉ này mà cũng lãng mạn gớm, ngắm mặt trời lặn cơ đấy. Ừ, đi thì đi, dù sao hôm nay cũng không đi được nhiều.



Thuỷ triều lên, nước sông mấp mé bờ, chảy mạnh, cuốn theo những hạt phù sa về tận cuối chân trời, nơi những ánh dương còn sót lại in màu vàng cam man mác buồn vào đám mây mỏng đang lững lờ trôi. Triền đê bên bồi thoải, trải dài với những cỏ xanh êm mượt, nằm trên ấy, ngửa mặt lên trời để tận hưởng hết hương vị của cuộc sống yên bình. Nhung khẽ hít vào rồi thở ra, khung cảnh này khiến nó nhớ đến anh, bên anh lúc nào nó cũng cảm giác được sự thoải mái, ấm áp trong vòng tay ân cần, nhưng bây giờ thì... trống vắng.

- Nhung này.

- Hả?

Nhung quay sang Vinh, cậu ta vẫn gối đầu lên tay nhìn về nơi xa xăm nào đó, có lẽ là trong kí ức chứ không phải hiện tại, vì cậu ta lại tự mỉm cười một mình.

- Cậu có nhớ vụ tai nạn 3 năm trước không hả?

Tai nạn, ba năm trước, lúc nào nhỉ, sao nó không... À, rồi rồi, cái tai nạn ngốc xít bị ôtô đụng trên đường đi học về, lúc ấy đầu óc nó vẫn còn ở trên mây vì lời tỏ tình đầu tiên vụng về của anh. Ể, mà sao Vinh biết, không phải nói hắn là...

- Ân nhân cứu mạng của cậu. Giờ nghĩ lại cũng nực cười thật, một đứa con gái mà vừa đi vừa để mắt ở đâu, đến cái ô tô to đùng cũng không nhìn thấy, bị đụng rồi, nằm trên vũng máu mà vẫn còn vừa cười vừa lẩm bẩm.

- Chính cậu đưa tôi vào bệnh viện hả? Vậy thì cái vòng đó...

Vinh khẽ gật. Nhung lại có dịp khoe nét to tròn của đôi mắt nó, thảo nào nó cứ thấy hắn quen quen. Hoá ra người đã hốt hoảng đưa nó đi cấp cứu rồi biến mất chỉ để lại một cái vòng tết chỉ đỏ may mắn là Vinh, người mà nó từng ghét cay ghét đắng. Buồn cười thật, nó luôn đặt cái vòng vào vị trí quan trọng nhất và mong sẽ có ngày gặp ân nhân để nói lời cảm ơn, vậy mà đến khi gặp rồi nó lại chẳng nhận ra, thậm chí còn... thường xuyên nguyền rủa người ta.

- Sao lúc đó cậu không ở lại?

- Vì không cần thiết.

Và vì Vinh đã được nhìn thấy nụ cười của Nhung khi tỉnh dậy, thấy sự sung sướng trên gương mặt đầy lo âu của bố mẹ và bạn bè Nhung. Chừng ấy đã đủ gọi là đền đáp với cậu rồi. Nhưng, chắc Nhung không hề biết chiều nào đi học về Vinh đều ghé qua bệnh viện, lấp sau hàng cây để ngắm nhìn Nhung ngồi trên ghế đá vừa đọc truyện tranh vừa cười, một nụ cười có đủ sức mạnh để xoa dịu những đau thương trong lòng cậu.

- Vậy thì cuộc gặp mặt làm quen vừa rồi...

- Chỉ là giả thôi, việc mình đến muộn cũng là cố tình, cốt để thấy biểu hiện của cậu, có cần cho xem cuộn băng ghi lại hình hôm đó không?

Vinh bật cười trước con mắt sửng sốt của Nhung. Vậy là ngay từ đầu đã trong kế hoạch của Vinh rồi.

- Mình rất vui vì cậu không khác gì ngày xưa, vẫn ương ngạnh và thích nổi loạn như vậy. Có điều hôm nay khi mua đồ ở siêu thị....

- ... mình đã đánh mất bản thân. – Nhung khẽ cúi mặt, đó là lí do vì sao nó có cảm giác Vinh lạ hơn thường ngày.

- Cậu chỉ lo trả đũa mà quên mất một Nhung không ưa xa xỉ, luôn căm ghét những kẻ vứt tiền qua cửa sổ.

Nụ cười của Vinh càng khiến Nhung có cảm giác tội lỗi, tội lỗi với chính nó, dường như Vinh hiểu rõ con người Nhung còn hơn cả nó.

- Nhưng rồi cuối cùng thì mọi chuyện cũng qua rồi phải không?

- Ừm, qua rồi, tất cả là nhờ có Vinh.

Tiếng gió khẽ thổi bên tai, tiếng nước chảy hoà cùng tiếng Vinh:

- Làm bạn gái của mình nhé!

Một hơi ấm mơn man trong lòng, Nhung lặng thinh.

- Mình biết với cậu hơi đường đột. Nói thật, mình đã thích cậu từ 3 năm trước rồi, bây giờ vẫn thế, nhưng mình không dám nói vì biết cậu đã có bạn trai. Chỉ mới đây, qua Thư mình mới biết vì lí do nào đó hai người....

- Đừng nhắc nữa!

Nhung bắt đầu cáu gắt, sao cứ phải lôi chuyện ấy ra mới hài lòng vậy. Nhưng Vinh vẫn không dừng lại.

- Mình biết thật khó chấp nhận, nhưng...

- Cậu im đi, biết cái gì mà nói hả?

Nhung toan đứng dậy nhưng Vinh đã nắm lấy tay giữ lại.

- Đừng trốn tránh nữa. Mình không chịu nổi khi thấy cậu chỉ giả vờ vui vẻ trước mặt mọi người, vì thế...

Nhung mím chặt môi, cố gắng không để vết thương chảy máu thêm một lần.

- ...mình sẽ chờ. Bây giờ không phải là người quan trọng nhất với cậu thì sau này sẽ...

- Không bao giờ, đừng mong thay thế anh ấy trong tôi.

Nhung vùng ra khỏi bàn tay Vinh, đáng ghét thật, mọi chuyện đang yên bình cơ mà, sao cứ phá hoại tất cả là thế nào hả, chẳng lẽ phải thấy Nhung quằn quại trong nỗi đau mới hả. Nó không muốn quên anh, không hề muốn, dù có thể, chỉ là có thể thôi, anh đã quên nó. Nước mắt sẽ không chảy ra ngoài đâu, vì nó đã đong đầy trong con tim mỏi mòn ngóng trông rồi. Nhưng, Nhung à, kẻ cố chấp chính là Nhung, nếu đã là quá khứ thì hãy để nó trôi trong dĩ vãng, hãy chôn chặt nó trong đáy sâu cõi lòng, rồi... đón nhận một tương lai mới, được không?

***

Những ngày sau đó, Nhung luôn cố tránh mặt Vinh, mặc Vinh tìm đủ mọi cách tìm gặp. Gọi điện thoại nó không nghe, viết thư nó xé, nhờ chuyển lời nó sẵn sàng... tát kẻ nào dám chuyển lần thứ hai. Không muốn gặp lại lần nữa, nếu ngay từ đầu không gặp thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng nếu không gặp, nó sẽ chẳng bao giờ dám đối mặt với quá khứ, chẳng bao giờ dám tin vào sự thật anh không còn bên nó. Nó cố khóc nhưng nước mắt không rơi, vì cái suy nghĩ phải cứng rắn đợi ngày anh về cứ quẩn quanh trong đầu. Anh và Vinh, hai hình ảnh cứ liên tiếp công kích Nhung, nó cảm thấy khó chịu và bực bội, chỉ cho đến một ngày nó mới biết mình cần phải làm gì.

Hôm đó, sau khi tan học rất lâu Nhung mới bắt đầu đi về, vì nó không muốn gặp Vinh. Đi ngang phòng để dụng cụ thể dục nó chợt nghe tiếng động lạ, hình như có ai đó bên trong ấy. Nửa tò mò nửa sợ, Nhung rón rén ngó vào coi, qua khe cửa nó nhận ra tấm lưng quen thuộc của kẻ đang tự vùng vằng trong kia, là Vinh à.

- Khốn kiếp! Tại mày, vì mày.

Vinh đá văng chiếc xô nhựa đập vào tường vỡ tan tành rồi nhảy vào đấm đá liên tiếp như thể chính bức tường ấy gây ra nỗi bực tức này. Vừa đập đầu Vinh vừa lẩm bẩm không ngớt:

- Nếu mày không nói, nếu không gặp mày.

Đấm một cú thật mạnh làm vết máu in hằn lên tường rồi Vinh ngồi bệt xuống đất, khắp người xước xát với những vết thương tự gây ra nhưng cậu không cảm thấy đau, chỉ có nỗi ân hận cứa vào lòng. Nếu như Nhung không gặp cậu, nếu cậu đừng rủ Nhung đi chơi, đừng nói những điều động vào vết thương của cô ấy thì hôm nay đã không phải thấy vẻ mặt đầy đau đớn của Nhung. Tất cả là vì cậu, gì mà sẽ chờ, sẽ là người quan trọng nhất. Ngay từ đầu đã không được rồi, muốn mang lại nụ cười cho cô ấy mà hoá ra chỉ làm cô ấy đau thêm. Một thằng tồi tệ và ngu dốt, nếu mày cứ nén xuống như thói quen mọi khi của mày thì đâu có sao. Từ nhỏ đến giờ lúc nào cũng vì nụ cười của người khác mà nhận lấy đau thương cho mình cơ mà, quên rồi à, chỉ cần người khác cười là mày đã thấy hạnh phúc rồi. Thế mà sao lần này lại nói ra, nếu cứ đứng sau âm thầm dõi theo cô ấy thì đã không... Vinh bật khóc, giọt nước mắt khó khăn chảy trên gương mặt xước xát, nỗi đau này thì không thể nén được, không thể...

Đứng ngoài nhìn Vinh dằn vặt trong cơn đau mà Nhung chợt hiểu, để có thể nhìn thấy nụ cười của người khác Vinh luôn phải nén trong lòng những tức giận, vui buồn, thậm chí cả tình yêu và ước mơ của mình. Đó là lí do vì sao Vinh không muốn phô bày sự giàu sang, luôn nín nhịn với Nhung cũng như mọi người, có thể mua một gói tăm với giá mua được hàng trăm gói. Cậu ấy chỉ mỉm cười mỗi khi tức giận và cười thật tươi khi người khác cũng cười như thế, để rồi tự dày vò bản thân khi chỉ có một mình, như lúc này đây. Giọt nước mắt bỗng rơi, lăn dài trên gò má cao, Nhung muốn xoa dịu nỗi đau kia, muốn cho mình một cơ hội thứ hai. Nó đi tới, khẽ khàng ôm lấy Vinh từ đằng sau, nói trong màn nước mắt:

- Bây giờ chưa là người quan trọng nhất thì sau này sẽ. Nếu có thể, đừng nén nữa được không, Vinh?

Vinh vẫn khóc, dựa đầu lên cánh tay Nhung:

- Ừ, cả hai chúng ta sẽ cố, để một ngày không còn thương đau nữa.

Kể từ hôm đó trở đi, Nhung đã bắt đầu mở rộng lòng mình ra hơn, nó đón nhận những yêu thương từ mọi người, đặc biệt là Vinh và cũng trao đi ngần ấy yêu thương cho người nó quý mến, Thư này, mẹ này, bố này. Còn anh, sẽ luôn là duy nhất nhưng, chỉ trong quá khứ thôi. Nhung sẽ tập chấp nhận sự thật và cho nó vào quên lãng. Có lẽ từ đây không còn sóng gió nữa.

Nhưng mà Nhung ơi, lại nhầm nữa rồi, nếu thế thì đâu còn gọi là “trớ trêu”, vốn chẳng có gì đoán trước được mà.

***

Cuối thu rồi, trời bắt đầu lạnh hơn, đi ra ngoài đường phải mặc thêm một cái áo khoác mỏng nữa để tránh bị ốm, ấy thế mà vẫn có kẻ gan lì, độc chỉ có áo sơmi đi học, bảo sao không nằm rên hừ hừ ở nhà cơ chứ. Mà hắn lại còn ở một mình, chẳng ai ở bên chăm sóc, báo hại Nhung phải nấu cháo mang đến cho hắn. Cứ khỏi ốm thử xem, Nhung sẽ dạy cho ra trò.

- Nhà số 33... số 33... đâu rồi... À, kia rồi.

Mãi cũng tìm thấy, nhà ở đây cái nào cũng giống cái nào, hoạ chăng chỉ khác màu sơn và cách bài trí một tẹo, làm Nhung tìm bở hơi tai. Nhà Vinh sơn màu xanh nhạt, mặt tiền tương đối đơn giản, ừm, mà chuông ở hốc nào ấy nhỉ. Rồi, giấu kĩ thế, sợ người ta quấy rầy hay sao nữa. Nhung bấm chuông. Một lần, không thấy trả lời. Lần thứ 2, cũng im lặng. Đến lần thứ 3 thì mất hết kiên nhẫn, Nhung ấn liên tục, inh ỏi, mãi đến khi có tiếng người vọng xuống mới thôi.

- Đây, đây, xuống ngay!

Nhung gõ nhịp chân, bảo xuống ngay mà lâu thế, cái tên khỉ này. Đang định ấn tiếp cho hả dạ thì nó nghe tiếng chân chạy ra, rồi tiếng người mở cửa vừa làu bàu:

- Đang tắm, giục gì mà lắm thế!

- Lại còn thích nguỵ....

Không nói được nữa, cánh cửa kia vừa mở chợt khóa lại cửa miệng Nhung. Trước mắt là một người nó đã từng mong mỏi biết bao nhiêu, một gương mặt mà trong những giấc mơ vẫn thường đến bên vỗ về, là anh, anh sao, có thật đó là anh. Đôi mắt Nhung rưng rưng nhìn thẳng vào cặp mắt cũng đang rất sững sờ kia. Trong nhà có tiếng Vinh nặng nhọc bước xuống, vừa ho vừa hỏi:

- Ai vậy anh Thành? Sao không thấy nói gì hết vậy?

“Anh’’? Vinh vừa gọi anh bằng “anh’’ sao? Chiếc cặp lồng vụt tuột khỏi tay, Nhung không dám tin vào sự thật mà mình vừa nghe thấy.

Là "anh". Cái gì đây, cái gì đang diễn ra vậy, Họ là anh em của nhau sao? Đôi môi run run, hơi thở như đứng lại, Nhung vụt bỏ chạy, mặc anh vẫn gọi theo, tai nó bỗng ù đi.
[img][/img]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
truyện ngắn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ncv :: Gạo "8" Xóm Nhà Lá-
Chuyển đến 
Make hay while the sun shines.
Tra từ nhanh:
Từ cần tra:
© xomnhala.cuibap.vn

Lượt truy cập
tv7_2005